
Bi kịch cuộc đời Yên Tư mở ra có lẽ cũng giống như bao đứa trẻ bất hạnh khác.
Cha mẹ mê tín vứt bỏ con ruột, để rồi bị bảo mẫu bạo hành.
Một đứa trẻ sơ sinh khóc tím tái khi bị đánh tàn nhẫn chỉ vì khát sữa.
Đó là mở màn cho bị kịch trong suốt những năm đầu đời.
Hắn bị tước đi toàn bộ quyền được chở che, và cả quyền được ôm ấp thương yêu.
Để rồi suốt cả thời ấu thơ đến thuở thiếu niên, Yên Tư lầm lũi sống trong sự bỏ mặc và ghẻ lạnh.
Khi trưởng thành, hắn thậm chí còn không biết đến hình dạng của yêu thương và sự quan tâm.
Tuy nhiên, ở đây chúng ta không nói về bi kịch. Chúng ta nói về hành trình vượt thoát bi kịch của
một đứa trẻ từ khi sinh ra đã nằm ở dưới đáy xã hội.
Yên Tư trong những bước đi tuổi thiếu niên bị dẫn dắt bởi vô số sai lầm. Thậm chí bị uốn nắn bởi những tư duy sai trái.
Bị lạm dụng về tinh thần cuối cùng là cam nguyện hiến dâng thể xác để tìm kiếm hai chữ yêu thương.
Hắn là đại diện cho sự sa ngã của con người trước dục vọng. Là đại diện của vô số sự tổn thương dẫn dắt khiến cuộc đời
đi vào sự tự hủy. Cuối cùng hắn rơi xuống thật sâu, sống một cuộc đời không đáng sống. Để bị chà đạp đến tận cùng của địa ngục.
Và ở đây chúng ta chạm đến cốt lõi của sự thức tỉnh:
Không có một loài cây nào có thể vươn đến Thiên Đường mà không cắm rễ sâu xuống Địa Ngục.
Và Yên Tư đã thực sự đi sâu xuống địa ngục, chịu đọa đày trong Dục Giới, để rồi khi hắn hoàn toàn buông bỏ cái ta, buông bỏ thân xác, hắn vô thức giác ngộ, bước nửa chân lên thiên đường.